Cặp bình gốm men rạn đắp nổi sơn thủy – văn nhân
Cặp bình gốm men rạn này được chế tác theo dáng cổ điển quảng khẩu – trường cổ – phúc thân, một dạng tạo hình quen thuộc trong mỹ thuật gốm truyền thống Đông Á. Lớp men trắng ngà phủ trên thân bình theo thời gian đã xuất hiện những đường rạn tự nhiên như mạng lưới tinh tế – dấu vết của quá trình lão hóa của đất và lửa qua hàng thế kỷ.

Trên nền men cổ ấy, nghệ nhân xưa đã sử dụng kỹ thuật đắp nổi phù điêu để tái hiện một cảnh sơn thủy – văn nhân: núi xanh trập trùng, cây tùng cổ vươn mình trước hiên nhà tranh, và những người học trò đang bước lên bậc đá để bái kiến bậc hiền sĩ ẩn cư nơi sơn lâm. Bảng màu trầm gồm xanh lam, vàng nâu và trắng ngà tạo nên một không gian tĩnh tại, gợi lên tinh thần thanh cao của đời sống học thuật xưa.

Hình tượng trên thân bình phản ánh một giá trị cốt lõi của văn hóa Á Đông: “Tầm sư vấn đạo” – hành trình khiêm nhường của con người đi tìm tri thức và đạo lý. Trong truyền thống Nho học, con đường học vấn không chỉ là tích lũy tri thức, mà còn là quá trình rèn luyện nhân cách và khí tiết.
Trải qua hơn hai thế kỷ, cặp bình vẫn giữ được vẻ trầm mặc của cổ vật, trở thành chứng nhân cho một thời đại mà trí tuệ, đạo học và phẩm hạnh được xem là nền tảng của đời sống tinh thần.
Sưu tầm và lưu giữ:
Ông Chu Văn Ân – Nhà sáng lập Chu Gia Trác Mộc

Triết ngôn trưng bày:
“Cổ vật không chỉ lưu giữ hình hài của đất và lửa, mà còn lưu giữ tinh thần trí tuệ của một thời đại.”

